thay hàng rào xong. chắc trong đầu hay gì mà không nghe sophie nửa đêm ấu ấu nữa. có cả tá thứ muốn làm mà kì này làm gì cũng chậm quá. mấy năm trước diễm xuống chơi ngồi ăn với ba mẹ ở vườn sau, diễm nói mấy bụi quân tử quân nó lan như quỷ. cả ba mẹ và mình đều ngây người- chưa hình dung mức độ quỷ của nó. giờ thì biết rồi. mùa nở bông nó rung rinh vậy mà rụng cái là thấy cây con mọc lung tung. kì này mình hay lần thẩn tính lâu dài, nghĩ mai này khi mình không đủ sức làm nữa thì chắc cái vườn hoang tàn ghê lắm, nên cứ thôi thúc nghĩ dọn lại cho dễ. phải bứng đi bốn bụi lỡ trồng giữa vườn. chổng mông bứng được hai bụi rồi. hai bụi kia mình đã cắt trọc lóc tóc của tụi nó, khi nào rảnh cứ túc tắc cuốc gốc lên là xong. lại nghĩ trồng lại bụi gì cho nó lâu dài mà không chăm, không tưới nhiều.
liên trường có phong trào hoa nở tháng năm. nên mình tập đều đặn mỗi ngày. một giờ yoga suy ra được bốn ngàn hai mươi bước. ba mươi phút làm vườn được ba ngàn ba mươi bước. ba mươi phút dọn dẹp nhà cửa được hai ngày sáu trăm bốn mươi bước. ba mươi phút ngắm chim trong vườn được hai ngàn mười bước. trên bốn ngàn bước hoa trắng nở, sáu ngàn bước thì hoa vàng, trên mười ngàn thì hoa đào nở rộ. đến hôm nay mình được nhận huy chương thợ trồng thuốc giỏi. dù vườn mình không có gì ngoài mấy cây oải hương, hai bụi hương thảo, hai bụi xả. ngày thụ động của mình chỉ khoảng chừng một ngàn ba trăm bước. đi ra đi vô, đi tiểu, đi uống nước, đi đổ rác đều tranh thủ tính bước. có hôm tập tới hai tiếng. khỏe tâm mà thân ê quá trời. nghiệm thấy mọi thứ có tốt cũng nên vừa đủ. vì hôm nào lỡ tập nhiều, hôm sau chân run lẩy bẩy, siết cơ cũng đau nên cả buổi có cảm giác mình quơ quào đúng hơn là chuyển động. hơi nhớ cảm giác chạy bộ long nhong ngoài đường. chắc cũng nên chạy ngắn để giữ tim khỏe.
mùa đánh giá tới. mình thích ngồi đọc lời nhận xét của giảng viên. không tiết lộ tên nên mình đoán. vui vui vì những cố gắng của mình đều được ghi nhận. có người tử tế còn nói mình ôn hòa và nhân hậu. nghĩ tới lời khuyên da mặt phải dày của alma khi mình khóc hu hu vì bị cô giảng viên bên bệnh viện quân y la thì những lời nhận xét này cách hơi xa. mình biết ơn thầy cô với mình vẫn luôn tử tế và ôn hòa, cấp trên vẫn che chắn, sẵn sàng 'ra quân' đối đầu khi mình gặp những ca khó nhằn.
mấy chị em trong nhà đang lao xao tìm đồ mặc đám cưới carolyn. mình cười hà hà mình giờ không nói câu không có gì để bận mà băn khoăn bận cái nào bây giờ. tất cả đều nhờ tiệm đồ cũ trên mạng. jas nói với roh, mẹ em thật điên, mua một lần gần mười cái áo đầm bông gần giống nhau. jas còn chê mình quá bánh bèo. dì út nó cười ha ha nói con cũng biết bánh bèo hả. sao lại không biết, con sống với bà chúa bánh bèo đây. ừ đó, mẹ thấy đẹp mà rẻ, đồ còn mới, thỏa mãn cơn bánh bèo của mẹ là được.
những bận rộn của mình loanh quanh vậy thôi.













