...cuộc đời đẹp quá, cũng nên vui...
Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026
Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026
hồi mình đi nhổ răng khôn là anh hai với ba chở đi. nhớ cô bồ người nhật của nha sĩ dẫn đến bệnh viện, đứng bên kia cửa xe cúi mình chào tạm biệt. lúc nhổ xong về ba biểu nằm ở ghế sau, mình mơ tỉnh nhìn cây cối, nhà cửa lướt qua. lại nhớ năm đó mình với anh hai mới tìm được việc ở tiệm may nón. mình đem cái mặt sưng tròn vo ngồi cắt chỉ nón. anh hai vác mấy cái thùng to đùng chất hàng cho người ta, lâu lâu nhìn lại thăm chừng. ông trời cho người ta quên cái cảm giác đau rất hay. kiểu mấy bà đau đẻ biết là đau chết đi sống lại mà tự nhiên đẻ xong quên nên cứ đẻ. như má, đẻ tới tám đứa. lạc đề rồi. sáng chở jas đi nhổ răng khôn. không nhớ mình đau ra sao mà biết nó đau lắm. nên khi về nhà được nâng cấp đem mền gối vô phòng ba mẹ nằm, rộng thoáng, sáng sủa lại có tivi để coi. chụp hình gởi ba với anh coi. biết ngay anh sẽ cười khà khà. đợi đi, tới phiên mình đi nhổ, coi ai cười ai. ông nội nói cái này là thừa hưởng gene của mẹ chứ tám đứa ở nhà có ai bị nhổ răng khôn đâu.
bồ lên nhà dẫn đi ăn kem, đi chợ mua cho bó bông, tô soup với táo nghiền. nó che cái ổ heo của mình bằng cách xếp mấy cái mền đè lên đống đồ lộn xộn. anh nì nướng thịt nấu ăn tối, ba lần đầu gặp cậu chàng đã làm cho đứa trán dồ có thể dịu dàng nói chuyện cả buổi ăn. hắn hiền nên không khác gì với buổi tối thường ngày, có phần vui vẻ hơn vì anh nì thỉnh thoảng còn che miệng nín cười cái mặt sưng tròn quynh của em.
trời bỏ luôn mà xuân, từ mùa đông chuyển qua mùa hè nên trời nóng khô ran. tối mình lật qua lật lại, lòng vui mà sao không ngủ ngon. chắc tại tập chưa đủ đô.
Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026
những lần đi ăn với jas hay gọi thêm đồ ăn đem về cho anh nì hay ba là mặt nó xị xuống không vui. mẹ nói con không hiểu lòng mẹ. mỗi khi ăn gì hay muốn cả nhà cùng nếm thử. mà nó la miết nói mẹ làm vậy là tạo cho anh nì có thái độ ỷ lại, cho dù không cần ra ngoài cũng có đồ ăn đưa tận bàn. nên anh không gắng ra ngoài với mình. nên thôi, sau này đi ăn với jas, không mua đồ về cho nì nữa. mà khi đồ ăn ngon thì gọi nhiều chút rồi giả đò mẹ no quá, gói đồ đem về. nì thì chả quan tâm đó là đồ dư, ăn tuốt. ai cũng vừa lòng.
tối cuối tuần, em đi công việc, ba đi coi tennis dặn nhớ ăn tối với mẹ trước khi đi. mẹ mời lơi nói đừng lo, anh nì với mẹ sẽ rủ nhau đi ăn lẩu. vậy mà thấy nì gật đầu. buổi chiều đưa sư cô đi bác sĩ về rồi thay đồ chạy ra phòng tập, nhắn nì mẹ đi tập đến bảy giờ mới về. nì nói con hơi đói bụng, biểu có đồ ăn trong tủ con ăn lưng bụng hay ăn no cũng được. ai ngờ chàng chờ. nên mình có buổi tối hạnh phúc!
hai mẹ con ra quán lẩu. quán này năm xưa là quán xà lách với soup, tụi mình nuôi con bằng quán này, cứ mỗi thứ sáu là chạy ra đây ăn. từ lúc jas còn nằm trong giỏ ngồi. biết bao nhiêu hồi ức trong quán này. năm covid bị đóng cửa giờ trở thành quán lẩu. hai người câu được câu không nói chuyện, và chàng ấy dành trả tiền. vui lắm ấy! lần cuối đi ăn là năm chàng ấy học mười một, mẹ rủ đi ăn mà nó cứ sợ mẹ hỏi chuyện gì nên chả được tự nhiên. sau này ba có xù mẹ đi với bạn cũng có người rủ đi ăn tối.
Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026
Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026
cuối năm con hay hỏi mẹ khi nào thì cúng, khi nào đi chùa. hơn hai mươi năm mình nửa thầy nửa thợ bày ra cúng tạ cuối năm rồi đi chùa ngày tết, con- đã xem như là thông lệ, cuối năm ráng thu xếp ở nhà cúng và đi mộ, đi chùa với cả nhà. nên mình vui, tim mình ấm áp. chút xíu xiu vậy, để mai một con xa nhà, dọn ra ngoài ở, con nhớ ngày tết mẹ hay nấu mấy món hai đứa thích, khoai tây chiên xào thịt, cá kho thơm hay cà, bánh tét dưa món, thịt kho trứng... nhiệm vụ jas là múc chè, dọn chén đũa, thêm mấy cọng ngò lên dĩa đồ ăn cho ngon mắt, mấy năm trước có cúng giấy thì ngồi xếp giấy, giờ mình xin bỏ lệ cũng giấy nên jas không xếp giấy và ba với anh nì cũng không phải ra sau vườn đứng đốt giấy nữa. hôm sư cô thảo bày khấn nên mình khấn to cho con nghe, chồng học theo. mẹ hỏi con khấn gì, thằng cu lớn khấn hạnh phúc, cô em nhỏ xin được đi nhật đi việt nam. mình, năm nào cũng vậy đứng sau ba cha con, nhìn họ khấn vái, cảm tạ trời phật, ơn trên, tổ tiên cho bình an, và đủ đầy. sau tuần trà cuối, anh rãi gạo với muối xong là khiêng luôn cái bàn vô bếp. ăn bữa cơm cuối năm. năm nay cúng trễ nên tối ghé qua nhà ba má, ba mẹ thắp nhang chiều ba mươi. nhà nào cũng vậy, hai cặp vợ chồng già lục đục dọn đồ đón ông bà. anh nói là tụi mình sau này đó.
mồng một trời mưa mà ngày thường nên hẹn nhau đi chùa rồi đi thăm ông bà sau khi tan làm. mà thấy cũng ráo nên thôi ra mộ thắp nhang cho cậu hai luôn thể. vậy mà mưa ào tới. thăm cậu hai, thăm thím, hai con lên đồi tìm mộ thắp nhang cho bạn học rồi chạy u về chùa lạy phật, xin lộc. ghé qua ôn mệ nhà vắng tanh. lôi mệ ra khỏi giường chúc tết xong là đem dĩa lớn dĩa nhỏ trong tủ lạnh ra hâm. mệ nói ăn đi ăn giùm dọn cái tủ giùm mẹ. vậy mà bày lên một bàn, bữa ăn tối đầu năm ấm áp với ba mẹ. ăn xong lại chạy qua ba má. nghe hai đứa chúc tết, bà nội cứ cười há há rồi dí đầu hai đứa mà hít.
chả phải tết đoàn viên thì là gì? tim mình cứ vậy mà đầy.
Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2026
nói như sư tuệ nhân thì mình có tới hai người tình. tới chín giờ là mình để người tình nhỏ ở chế độ im lặng, rồi ôm người tình lớn nhìn đắm đuối cho đến khi mắt díu lại rồi ngủ. thói quen khó bỏ.
bữa giờ xem quý sư thầy đi bộ qua những miền giá lạnh. quá cảm động với tấm lòng của người dân chào đón hai bên đường và nghị lực của các thầy.
Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2026
đáng lẽ hôm nay là sinh nhật năm mươi ba của cu hai. người trẻ mãi không già là đây.
sáng thấy trời âm u, tối qua mưa thấm đất mà thôi kệ. hái mấy bông cúc sau vườn, ghé lấy cà phê, mua bánh ngọt rồi ra trải thảm uống cà phê với cu hai. trời vậy mà nắng lên ấm áp. ghé xuống thắp nhang cho thím, ngờ ngợ mình nhầm nhà nên nhắn hỏi anh hải- nhầm thiệt. thôi để q mời hàng xóm của thím ăn bánh.
lúc sáng nghĩ trong đầu sẽ lải nhải đủ chuyện mà tới hồi ngồi thinh lặng nhìn lên đồi cao cao và trời xanh xanh đầu óc không nghĩ ngợi gì, cứ vậy ngồi cho đến khi nhang tàn. lúc lái xe về lại nghĩ bao nhiêu chuyện định nói không nói, mà cũng không cần. mỗi lần hai anh em ngồi với nhau cũng vậy thôi. mỗi đứa theo đuổi mỗi suy nghĩ, câu được câu chăng, anh hai chắc sẽ rít vài hơi thuốc. thỉnh thoảng sẽ hắng giọng q nè, anh định.... nhớ, mà không đau nhiều như trước nữa. thời gian đó, theo kiên nhẫn của người ta mà xoa dịu mọi thứ.
sinh nhật vui vẻ cu hai!
Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026
rủ j ra quán mua bún thịt nướng, chả giò, bánh bèo, thêm một ly chè ba màu rồi qua nhà ba mẹ bày đồ ăn ra sân sau, nương bóng giàn cây ăn trưa. ngon quá ngon mà về cái mặt nó nóng ran. là mình đọc ngôn tình thấy người ta viết ngày con sinh ra thì mẹ là người chịu đau đớn nhiều nhất nên ngày sinh nhật nên là ngày vui với mẹ hơn là của mình. lười mà lu bu nên mới ăn trễ vầy.
hạnh phúc chỉ đơn giản là còn được đi về nhà (mẹ)!
Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2026
anh ngồi xuống dõng dạc gọi tiểu nhị cho hai phần chân gà. tiểu nhị bình tĩnh nói ở đây không bán chân gà. mình nói vậy cậu cho bình trà nghe. bình trà thì đẹp mà trà thì lạnh nên người bỏ đi. anh nói xin lỗi em, ngày của em mà ăn không ngon, trải nghiệm là không trọn vẹn. hai đứa hỏi ai muốn đi ăn quán này? là mẹ. vậy thì ba cớ gì phải xin lỗi. lại hỏi mẹ có bực không? không, mẹ rất zen. thiệt đó, không thấy nặng nề, không như ý thì thôi, đi chổ khác vui hơn thôi.
chắc tại sáng nay dậy nhắm chừng tới giờ hẹn ăn còn lâu nên ra thảm tập. cứ nhớ đâu tập đó thôi mà gần một tiếng rưỡi. tới hồi được nhắc mới tá hỏa chạy đi tăm, thay đồ. biết ơn những điều giản dị và tình yêu thương người thân, bạn bè dành cho mình.
Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2026
mình thấy ai có chút không khoẻ cứ xúi tập yoga đi. vài người bỏ vài người theo. mà theo vì nhận thấy yoga chậm rãi chuyển biến với cơ thể và tâm tính. là chính mình nhận ra vậy. mình thích cơ thể mình hơn bao giờ hết, hơn cả thời gian ghiền chạy bộ và thời son trẻ.
hồi bị covid chỉ ho nửa buổi chiều là dứt. lần bị cảm này, cũng ran cổ, ho vài cái rồi thôi. yoga cũng không phải trị bách bệnh, lưng phải mình vẫn đau- mỗi ngày nên thành quen, đau cơ tay phải, đau gân sau chân phải. làm gì cũng vậy, mình cứ tâm niệm it could have been worse. biết đâu mình không làm thì còn tệ hơn vậy nữa. thấy thoải mái lành mạnh, cứ nuông chìu mình một chút cũng không sao.
sáng dậy cuồng phong cũng dứt, nắng lên khô khốc. thèm ổ bánh mì đằng đông, ly cà phê đằng tây. dùng dằng nằm hoài cũng phải dậy. thay đồ đi mua bánh mì đằng đông, cà phê đằng tây. bước vô tiệm cà phê mình áo len cổ cao dày hai ba lớp, quần len, vớ len, đội nón che luôn nửa mặt, đúng chuẩn thời trang mùa đông mà thấy người ta quần đùi áo cụt, sao thấy mình lạc lỏng tới vậy.
ngồi đọc sách, ăn bánh mì, uống cà phê bên cửa sổ. ngày đẹp chớ gì nữa!
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026
Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2025
Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2025
Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2025
chưa lập đông mà lạnh co ro. tự nhiên đau lưng không xoay người nổi. buổi sáng người kia nhòi người qua áp hai cánh tay lạnh cóng lên người mình. mình buộc miệng chửi một câu thô lỗ. người kia sững lại mấy giây rồi à, anh viết vô nhật ký hôm nay em chửi nặng lời. mình, ghét người đàn bà thô lỗ mình trở thành nên sầm sì cả ngày. đau lưng, khó chịu, có chút bất lực vì nghĩ yoga sẽ giúp mình miễn nhiễm với những thứ đau lặt vặt này. cũng không cần anh viết nhật ký, mình viết blog- để sau này đọc lại xem người đàn bà thô lỗ đã đến và ở lại hay đã rời đi.
hơi thấy căng thẳng vì có nhiều thứ muốn làm trước khi đi. còn bốn người cần phải mua quà giáng sinh. pookie mời anh chị em họ tới nhà để ra mắt bồ. trong khái niệm của tụi nó, nhà cửa gọn gàng sạch sẽ hình như không có, có sao để vậy. mà mình nhìn phòng tắm hôi rình đầy tóc mà sợ huống gì bồ. công việc, nhà bếp, phòng khách, vườn tược. ối trời là ngổn ngang. buổi sáng nghỉ tập. nằm nướng tới khi nắng lên cao rồi ra bếp pha cà phê, đổ trứng ăn. nghĩ thôi cứ lười mà túc tắc quét lá sân trước, cắt chút lá sân sau rồi dọn vô thùng, dọn được cái tủ lạnh cho thơm tho, rửa ly chén là đã thấy gọn ghẽ rồi.
Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025
người ta nói ngày tuột mút là bước xuống giường lộn bên. dù mình chưa xuống giường nhưng làm mình làm mẩy la lối người bên kia khua quá, phiền quá làm mình ngủ không ngon, vai đau, lưng đau. ngày bắt đầu vậy đó. nhưng cũng dậy thay đồ, tập. hơi vất vả. nghĩ khi người ta bắt đầu ngày bằng nhẹ nhàng thư thái không phải tâm bình yên mà tự nhiên nó có, đôi ba ngày cũng cần phải cố gắng lắm.
khuấy một ly oatmeal với hột chia đem vô tới giường cầu hoà. anh đừng để bụng nha, mãn kinh không để em yên nên hay nổi cơn bất chấp. anh nói tui ra bếp nghe em tập gì mà rên rỉ, tuổi cũng lớn rồi đừng theo mấy đứa trẻ tập quá. thèm ly cappu nóng ghê mà đi nha sĩ nên nhịn nhịn. gì cũng nhịn nhịn. tối chờ người đi tennis về thì đã qua giờ hạ giá nên ra bếp nói với nì tối nay mẹ cho ăn tạp nghe. ăn tạp là còn nước nấu sườn đem ra nấu mì gói, thêm bắp hột ngọt, rau chân vịt, xào thịt bò với hành tỏi. anh luộc trứng bỏ lên trên. một nồi bưng luôn lên bàn, ba người xì xụp húp như mỹ vị. xong để tỏ lòng thành đã làm lỡ buổi tối hạ giá, anh rửa đống chén khổng lồ và quét nhà. mình dọn tủ lạnh, đổ rác, lau nhà, và giặt đồ.
ngày tuột năng lượng khác chả muốn làm gì. muốn thử cà phê trứng ngoài tiệm mà lười đi nên ra bếp pha cà phê gói, chiên trứng ăn với bánh mì ngọt. lúc no bụng nghĩ nên đi dọn dẹp lại phòng khách để con bày cây thông. còn làm được không thì là chuyện khác.
Thứ Ba, 25 tháng 11, 2025
con dê bướng bỉnh nhà mình trở thành con cừu non nũng nịu. tình yêu làm người ta dịu nhỉu vậy. cuộc hẹn hò đầu tiên lúc trời mưa to tuần trước, bạn đó đi đón có tặng bó hoa. mẹ nói với ba, cho thêm một điểm vì biết chìu lòng con gái. bữa coi bạn muốn hẹn hò, cô gái tham gia nói em có điểm yếu là quá mạnh mẽ. mình thấy cũng đúng, mạnh mẽ quá mấy anh không có đất dụng võ nên buồn mà mình ôm đồm mang vát quá cũng mệt. dặn con nhớ nhịu nhịu chút nha. nghe lời nên cuộc hẹn thứ hai để bạn chọn nhà hàng. nó về cười khanh khách lần sau cũng sẽ là con chọn đi đâu ăn vì nhà hàng bạn chọn không ngon tí nào.
trước khi về nhà ăn lễ, bạn đó ghé ngang nhà đem theo một bó hoa- hoa mặt trời và cúc họa mi với ly trà xanh cùng lời hỏi làm bạn gái anh nhé. con dê bướng bỉnh - à không con cừu non nhà mình cười khúc khích, rạng rỡ đứng chụp selfie.
mình hả? ôm nó chúc mừng dặn hạnh phúc nghe con. rồi tự nhiên thèm cà phê, pha cà phê xong rồi đổ luôn vô bình trà. nên cả ngày mình uống trà có vị cà phê.
Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2025
huệ băn khoăn nói buồn quá, lớp mấy chục đứa mà đến ngày thành lập trường chỉ có ba đứa đăng ký đi.tụi kia nó chỉ muốn gặp nhau nhậu thôi, ký ức học trò không đủ để trở về trường. mình hỏi cô lài, cô có muốn nhắn với mấy bạn không, cô nói cô về không được nên cũng không tiện nói, tình cảm gắn bó với trường, với thầy cô của mấy bạn không đủ lớn nên chịu thôi. mình, cũng không có ký ức nào đẹp đẽ với những năm cấp ba bầm dập. thỉnh thoảng nằm mơ còn hoảng hốt chưa kịp học bài, hay bị thầy hiền kêu lên bảng giải toán. những ngày tháng đó, tình cảm bạn bè thiệt hời hợt. mà nếu ở gần, mình cũng sẽ về. dù gì cóp nhặt lại, chọn lựa thì mình cũng có những hồi ức dễ thương về những năm tháng đó.
len em gởi hình o ngồi bó gối trên cầu thang, nước lên xâm xấp hết tầng một. rồi nghĩ nước cỡ này chắc cái giếng ngoài sân đã ngập trong nước lũ. mà giờ này rồi, ai còn ngồi lo cái giếng nữa. gọi về chị an nói bò với vịt trôi xuống phố. chắc về lại nhà, chuyện kể hoài không hết. từ hà nội, tới huế, tới đà lạt, rồi nha trang, về bình định, ngoài hỏi thăm thì mình cũng không làm được gì.
hai tuần nay mưa, lạnh. mấy cây phong trong trường đã đổi màu. cô trưởng phòng mở họp trực tuyến nói tối qua cổ trực trong phòng cấp cứu cho mẹ, hôm nay về nhà đã quá mệt mỏi nên không lên trường. cỡ tuổi tụi mình, ai cũng đang trải qua những ngày tháng đó. hôm đưa mẹ đi bệnh xá, ngồi nhìn lén chị ấy ngồi trên ghế chờ, cảm giác thật bức bối. cô trưởng phòng lại hỏi đã có tin gì về mấy em bé chưa? hai cô bên phòng nhân sự nghỉ hộ sản, mấy ngày nay cả phòng chờ xem hình em bé. sư cô vừa qua khỏi căn bệnh trầm kha. nấu bữa tiệc mười bốn món đãi mọi người. lại nghe ngọc b. vô viện, vi trùng hp thành bứu ác tính. khi người ta bên cửa sinh tử, ý chí sinh tồn thiệt mãnh liệt.
nguyện ngày an lành, đêm an lành, đêm ngày sáu thời đều an lành!
Thứ Hai, 10 tháng 11, 2025
ấn tượng đầu tiên với sư mẹ là sự nghiêm nghị nhưng hiền từ, tự tại toát ra từ ánh mắt của bà. một cụ già người bắc nhỏ nhắn, trắng và đẹp. chiều hôm đó giông tới, em tư giận dỗi không qua ăn tối. thấy mình vội vã gói ghém đồ ăn đem về phòng cho kịp trước khi trời đổ mưa, sư mẹ vẫy tay nói chờ tôi chút. bà đi vô bếp lấy ra hai trái hồng to mộng, biểu đem về ăn. trong lúc mình loay hoay làm sao cầm hết trên tay, bà đi tìm cái tô lớn, rồi phụ mình gói ghém đồ ăn gọn gàng. rồi tiễn mình ra cửa bếp.
hôm mấy sư tụ tập gói chả giò để dành đem biếu hàng xóm. mình ngồi gói thử mấy cái, sư mẹ chê chị gói xấu, tay vấn không đều, cái to cái nhỏ. nên mình xin cho con ngồi lột vỏ bánh. sư mẹ hỏi sư cô trăng thảnh thơi sao đang gói mà đi đâu mất đó. sư cô tròn vo miệng nói con lên phòng lấy đồ mà bị xuống đường nên ăn miếng sô cô la.
sáng lướt nhìn thấy sư mẹ đã viên tịch, vậy mà nước mắt không cầm được cứ tuôn hoài. tại nghiêm chắc buồn nhiều lắm. em ấy nói sư mẹ ra đi nhẹ nhàng như một chiếc là mùa thu.
con cảm ơn người đã cho con những hồi ức nho nhỏ mà ấm áp. người ra đi thanh thản!
Thứ Hai, 3 tháng 11, 2025
cô fr. để tin nhắn chào tạm biệt. bùi ngùi mà buồn buồn sao đâu. nghĩ cuộc sống của mỗi người đều tiếp diễn mỗi ngày, chỉ có mình là người cầm lái, vui buồn êm xuôi trắc trở chi cũng là tự mình điều khiển. nếu cổ không gởi mail hay nhắn tạm biệt thì mình cũng đi qua ngày này mà quên mất. mà mình có quên, cổ cũng phải lục tục dọn dẹp đồ đạc, đóng phòng thí nghiệm, chào tạm biệt đồng nghiệp, về nhà- có lẽ pha một ly rượu, gọi vài người thân, giải tỏa những ấm ức, buồn bực trong lòng, và ăn cơm tối với con gái.
hôm mình đứng lựa sách trong tiệm sách nhỏ trên đảo bainbridge với mấy o trong nhà, nghĩ chọn một cuốn để tặng diễm dù biết o bận tối mặt đâu có thời gian đọc sách mà cũng muốn tặng gì đó. lựa hoài lựa hoài thấy quyển confort and joy có bìa đỏ, tựa đề nghe có vẻ cũng vui nên mua. khi đi phà về lại đất liền, mình tranh thủ đọc thử, rồi đọc quên trời đất luôn. thiệt đúng là không nên đánh giá quyển sách ngoài bìa. cô joy trong sách bị chồng và em gái phản bội, và cổ như một linh hồn đi qua những ngày đau khổ. cổ nói i know a thing or two about jealousy, how it can cut you to the bone and bring out the worst in you. tự nhiên mình thấy câu này thấm. mình nói với loan, mình ám ảnh nhất là những cảnh đánh ghen, khi bà vợ xông vào núm tóc, xé áo của người kia, còn người kia co người hết mức có thể để cho mặt, che những phần lõa thể. ông chồng một là ôm quần chạy té khói, hai là lăn vô ôm bồ để che chắn. cả một nùi như một đoạn phim không có tiếng, day lắc. đầy tủi hổ và đau đớn. sáng lại đọc một đoạn văn của ai đó, kể về hành trình tìm lại chính mình sau khi bị chồng phản bội, cổ nói giá như cổ bình tĩnh đón nhận- đẹp đẽ nhẹ nhàng ra đi mà không làm một người đàn bà xấu xí xông vào cào xé, la mắng, khóc lóc cho hả cơn tức giận và đau đớn trong lòng của mình. thực tế thì có mấy ai giữ nổi bình tĩnh khi đứng trước những tình huống như vậy.
cuối cùng mình nghĩ sẽ không tặng diễm quyển sách này nữa. chả có gì là comfort và joy. cốt truyện cũng chẳng thỏa mãn mình. joy- trong hành trình đi tìm lại mình. trải qua những cơn đau thể xác vì bị tại nạn máy bay khi trốn chạy thực tế và những vết thương trong tâm hồn, đã hàn gắn và tha thứ cho em gái của mình, gặp được hạnh phúc. mình thấy kristin h. tạo ra nhân vật cô em gái rất khó hiểu- mình thấy tàn ác- trong khi chị gái còn chưa hồi phục với cú sốc bị phản bội, cổ đem thiệp tới mời ăn cưới, còn khoe luôn đã có bầu. chắc có lẽ cách sống và nghĩ của người mỹ khác nên mình thất vọng. thêm nữa là hôm bay về lại nhà, máy bay rung lắc quá trời, làm mình nhớ tới mấy đoạn kể cô joy trải qua trong máy bay. sợ thấy mồ luôn.
lan man vậy thôi à- là tại mãn kinh. lúc nào mình cũng luôn dặn mình không làm người đàn bà xấu xí, rũ rượi, cay đắng, và tự ti.
Thứ Ba, 28 tháng 10, 2025
cô y tá nói hôm nay cô làm baseline nhé. mình chả biết mô tê gì cứ ừ đại, cô kỷ thuật viên cầm dzú mình bỏ lên mặt sàn, biểu nín thở rồi ép máy xuống. dzú giãn từ số một qua số ba, chèn ơi là nó đau. giờ mới biết tại sao ai nghe nói tới đi chụp hình ngực cũng than trời.
thấy còn sớm mới tới giờ cơm nên ghé marshalls đi dạo một vòng. hôm nay nì nấu ăn. menu gồm thịt bò nướng than ăn với nước chấm chimichurri, khoai tây nướng với khoai tây nghiền, và xà lách. chưa tìm được gì thì anh chụp hình bàn ăn nói anh chờ em về ăn chung. cơm con nấu, chồng chờ dĩ nhiên là ngon tuyệt vời. mình biết thân nên ăn xong tự đi dọn dẹp rửa chén. thằng nì, mỗi lần muốn bày tỏ cảm ơn, con thương mẹ gì gì đó hay tới đứng bên cạnh, cười mỉm mỉm, choàng tay qua vai vỗ vỗ vài cái. mình nhón chân hun kiểu bà nội (là hít) vô má của nó rồi cảm ơn con nấu ăn hôm nay. lòng ấm áp.
cô gái nào đó ngoài kia ơi, con trai của cô là cục đất hiền lành nhưng cũng có chủ kiến, tình cảm nhưng không biết bày tỏ. nhất quán và chung tình. có vẻ hơi kẹo nhưng là người rạch ròi, đâu ra đó. hơi lười dọn dẹp nhưng không ở dơ. biết nấu ăn và nấu ngon. và nhất là, trong mắt cô, cậu ấy đẹp trai (tuy không cao lắm). cô sẽ là bà mẹ chồng hiểu chuyện. nếu là duyên lành, cứ đến nhé! cô chờ, mà đừng để cô chờ lâu quá.
Thứ Năm, 23 tháng 10, 2025
không biết vì miếng sô cô la đen phủ cam khô cô-em-bi-tại-nghiêm gởi mà sáng cảm thấy nắng đẹp và lòng thơ thới. nghe được mấy bản nhạc thiệt dễ thương.
mặt trời không nói dối, sáng dậy đúng giờ và đợi. những người hứng mình trong nắng mai để gieo một vệt vàng sáng soi. từ rèm cửa rơi xuống thêm màu vàng chanh dịu êm, phủ lên giường lên gối, em nhớ ra rồi, mùa hè đang đi vội.
Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2025
Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2025
Thứ Năm, 9 tháng 10, 2025
Thứ Hai, 29 tháng 9, 2025
jas nói sang năm sẽ dọn ra ở riêng với chị họ. bảo hai đứa có cùng điểm đồng cảm là không chịu nổi em/anh trai của mình. mình lại nghĩ lý do hơi đơn giản. chắc mình không phải là cá nên không biết cá sống sao. chắc cũng là kiểu bạ đâu xì hơi đó, lười dài lưng, tị nạnh việc nhà, phòng ở hôi òm, chả quan tâm đến cảm nhận của chị/em gái, nói năng không đúng ý. vậy mà khi tụi nó hiệp nhau cười cợt mình với ba nó, mình lại thấy tụi nó là một đồng đội hoàn hảo.
cái ngày đẹp trời đó, tâm trạng cả hai mẹ con đều vui vẻ thoải mái, mình mượn lời bà nội nì dò đường. nói bà nội hỏi mẹ con có bạn gái chưa. nì cười nói giờ chưa có. mình hỏi con đi chơi với bạn bè có gặp con gái kiểu như bạn của bạn, chị/em của bạn, chị/em họ của bạn gì đó. nì nói mấy đứa con trai tụ họp với nhau mà, có để ý gì đâu. con có cách tìm bạn gái nhưng chưa phải bây giờ. vậy đó, lần đầu tiên mình nói chuyện được với con về chuyện bạn khác giới mà không bị nó nhìn kiểu mẹ lạ/điên gì đâu. cái gì cũng có khởi đầu. :)
mấy ngày ba mẹ và em đi xa, nì ở nhà tự nấu ăn. ngoài mong đợi của mẹ là nướng gà đem qua cho ôn rồi ở đó chơi với ôn. còn mét muỗi cắn ba phát vào mông. buổi sáng cùng với andrew đưa ôn đi ăn sáng. ôn đi chợ làm gỏi đu đủ, gói ghém lại cho đem về nhà ăn sinh nhật. bà nội gọi nói tủ lạnh chật quá không đủ chổ để sữa mà mình thì ngại làm phiền nì nên giả đò bận rộn. nên khi bà nội gọi, nì nói tí nữa con qua, còn đem gà nướng cho ông bà nội nếm thử. cứ vậy, thay mẹ lo cho ông bà. jas cứ nói mẹ cưng anh quá. mình thì thấy ở chung nhà thì mình lo, đứa nào mình cũng lo đầy đủ theo sức mình. mà mình biết khi cần, con sẽ tự lo rất tốt cho mình, vả cả người xung quanh. câu này mình viết trong thiệp chúc sinh nhật cho nì năm hai mươi bốn tuổi.
mong con an yên và hạnh phúc!
Thứ Năm, 25 tháng 9, 2025
Thứ Tư, 10 tháng 9, 2025
mấy lúc thời tiết bắt đầu chuyển, hay khiến người ta nghĩ đến những kiểu cọ sẽ mặc vào mùa tới, có chút háo hức nên cứ theo đà quảng cáo của những nhãn hiệu quen, và mua sắm.
mình, khi nghiêng về một thứ/điều gì đó thì cứ chăm chăm vô hoài. như kiểu đồ mình mặc, nhãn hiệu mình mua. hồi còn đi làm trong trường mỗi ngày thì hay sắm loại quần ngắn ngang mắc cá mặc với áo len. giờ không cần ra đường mỗi ngày, ngoài đồ tập ra, quần áo theo hướng rộng rãi dể chịu. có thời gian thích áo đầm linen hay đầm suông vải nhẹ. rồi sang quần ổng rộng linen, và áo cùng loại vải nhẹ cho mùa nóng và chất liệu dày hơn cho mùa lạnh. có lúc thích áo đầm quá gối loại hơi bó người, hay chân váy kiểu kiểu vậy mặc với áo len mỏng mà rộng thùng thình vào mùa hè, dày- nhẹ- mà mềm mại vào mùa đông. có khi lại quay quắt thích cái áo ghi lê bằng len đan thưa. quần áo thường mua ở ba, bốn tiệm quen, giày dép một tiệm, và giỏ sách một tiệm. màu thì khỏi bàn, toàn những màu nhạt nhạt, đầm đầm, màu đỏ chỉ dành cho áo dài. khoảng thời gian đến mãn kinh thì chuyện này chuyển từ thói quen sang cố chấp, và cố chấp một cách khó hiểu.
mấy hôm nay tiết trời đã mát lại. buổi chiều khi tập đến gần cuối bài, phòng khách đã tối thui. theo thói quen thì buổi tối lúc ngồi coi tivi với anh, mình hay dạo qua mấy tiệm quen coi đồ. rồi nghĩ mùa lạnh năm nay mình không nên mua thêm gì. và nên theo ước định cũ: một hay nhiều món đi, một món về. vậy nên mình quay qua dọn tủ áo, chồng quần ngắn ngang mắc cá lúc còn đi làm trong trường giờ ôm hông tới khó chịu. mình cho đi bốn mươi sáu món, để dành chổ cho một cái áo len trắng mềm mại đang tìm kiếm vào mùa lạnh này. lúc soạn đồ đem cho, thấy mình rất hư, có nhiều món đồ cứ phải rình mua cho bằng được, như là để thoả mãn nhất thời, bận một hai lần rồi xếp hay treo để đó.
vậy là đủ rồi, nghe, q!
Thứ Ba, 9 tháng 9, 2025
Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2025
tập xong dội nước mát mẻ rồi thay đồ đi bộ ra chợ mua mấy thứ làm đồ ăn sáng, thêm ly cà phê với bó bông. nắng cũng vừa lên. sáng đi mình cố ý không bỏ kem chống nắng, cho da tắm chút nắng sớm, hy vọng xương khớp hưởng ké vài ít vitamin d.
tội nghiệp cây hồng trĩu cành, mình chống cây bên đông, kéo cành bên tây, nhờ luôn cây bưởi bên cạnh đở bớt nhánh. nhìn giống như một cái cây rối nùi. mà tạm vậy thôi, chờ đến khi trái chín, chắc phải tháp cành cho cứng cáp hơn. rồi vô nhà làm bữa sáng thịnh soạn với bánh mì chua với nửa trái bơ, trứng ốp la, rau đắng rưới mật ong cay, xì dầu, rắc thêm mè với sợi rong biển. uống cà phê với nước tắc chanh dây, và đọc ngôn tình. ăn no lại quét, lau nhà. kì này mình ráng siêng bỏ chút thời gian buổi sáng thoa mặt với cổ bằng dầu, chà guasa, sang áp lô hội với tía tô đông đá, đắp mặt nạ, và nằm chợp mắt tí xíu. chỉ cần mười mấy năm lăn lộn ngoài trời từ công viên tới sân banh với con thôi mà da xấu không thể tả. nhớ hồi nhỏ mỗi lần mình về nha trang hay sài gòn với nội, đi ra chợ mấy bà bán hàng lúc nào cũng nói con gái đà lạt xuống phải không, nhìn là biết liền.
một ngày nhàn hạ!
Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2025
đi khám định kì (kiểu gần mười năm một lần :)). mới cảm nhận thời gian thật sự không ai cưỡng nổi. mình cứ lải nhải mãn kinh mãn kinh, nhưng đến hồi cô bác sĩ phán dạ, chị đang mãn kinh. dưới ấy đã hơi khô rồi. cảm giác à đến thiệt rồi à. chích hai mũi ngừa sưng phổi với dời leo. nằm bẹp luôn hai ngày. thấy cơ thể lúc không khỏe thiệt sợ. không muốn uống thuốc giảm sốt giảm đau nên cố nhịn lê qua hai ngày. có họp nên cũng không nghỉ hẳn, cứ vô vô ra ra để làm những việc cần làm liền. biết ơn chuyện được làm việc ở nhà. buổi chiều ra lau bếp, đổ rác, dọn dẹp lau nhà. nghĩ có nên kêu hai đứa ra đứng xếp hàng để mình chỉ đồ ăn ăn không hết nên cất tủ lạnh. ly uống xong nên tráng bỏ vô sóng chén. chén đứa nào ăn xong rửa giùm mẹ. bàn với kệ bếp rớt đồ ăn lấy giẻ lau qua. rác đầy đi đổ. nhà dơ thì quét. mà thôi, mệt quá, làm đi khỏi la. anh thè thẹ mở cửa vô nhà, mình định sẵn tiện nói mát chu cha ơi này kia mà tại nghe người đó giành nói trước ối trời em làm chi ngoài này, tưởng nằm trong giường, ừ mà sao nhà thơm nức mùi nước lau sàn vầy nè, nên mình im. sáng nhắn cô p. anh cho chị tập bài nhẹ nhàng thôi nghe.
ráng giữ để khỏe mạnh thôi, q ơi.
Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2025
hôm nay mình là một bà điên xấu xí!
trời nóng đang tập mà ai đó vô gõ cửa cọc cọc, quảng cáo chào mời dịch vụ gì đó, hello hello búa xua. yogi mà- nên bình tĩnh. nhưng mà mình bình tĩnh không nỗi. trời nóng với mãn kinh không có trong tự điển mang tên bình tĩnh sau khi yên lặng để tự họ bỏ đi mà cứ cọc cọc gõ cửa như đang đánh từng nốt nhạc nên mình hét cút đi. ngoài cửa có ngỡ ngàng mấy giây rồi hét lên ồ o kê ngày tốt lành nhé! mình nhìn qua hành lang thấy hai đứa đang đứng đực mặt nhìn mình. thoáng hối hận vì mất kiềm chế nhưng mà làm gì có thuốc hối hận để phục hồi hình mẫu người mẹ diệu hiền đâu chớ. nên đành lắp bắp nói gõ nát cửa người ta à, còn hế lô hế lô như hát nhạo người ta làm gì? nghĩ đến nghề con gái tới mùa tranh cử cũng đi từng nhà gỏ cửa vầy, đôi lúc cũng bị xua đuổi vầy.
thấy mình thiệt xấu xí. mình xin lỗi con, mẹ hơi thô lỗ, hơi lớn tiếng. buổi sáng nì chào mẹ đi lên nhà anh chị họ, ra cửa rồi nghĩ sao rồi lại quay vô bếp ôm mình thiệt lâu. thương hai con thiệt nhiều.
Thứ Ba, 26 tháng 8, 2025
mà thiệt. cảm giác như đã đi nghỉ cả tuần. thật ra chỉ có ba mươi ba tiếng đồng hồ ở las vegas thêm một tiếng rưỡi bị ách lại ở sân bay. gần hai ngày hầu như không ngủ, ăn, cồn, và cà phê, và có nhiều chuyện để kể.
như mình năm mươi tuổi lần đầu đi vô club. đèn tối, nhạc dội ầm ầm lên ngực, người nêm chặt nên mình không thở nổi, đành phải 'tẩu thoát' ra ngoài. một phút đi club của mình đó!
như mình nhìn thấy vegas bằng góc nhìn khác. nhiều lần đi trước, tụi mình toàn ở những khách sạn cũ kỹ bình dân, có nhiều trò cho con nít nên không thấy nam thanh nữ tú ve vãn nhau, say rượu lờ đờ ở góc này góc kia trao đổi điện thoại. sức trẻ cứ bừng bừng. chỉ để mình kịp nhận ra, mình đã lên chuyến xe thời gian miệt mài chạy. mà cũng không tiếc vì bỏ lỡ thứ gì, chỉ là mỗi chuyến xe đi theo một hướng khác- như lựa chọn của mỗi người.
mấy chục tiếng, từ ăn xiên nướng uống bia ướp lạnh, ăn mì vịt uống trà sữa, tới ngồi nhà hàng nổi tiếng ăn thịt bò uống rượu chai, hay ngồi trong sòng bài giữa ngày gọi expresso martini và margarita uống suông. hai cặp mình và nhà diễm vui theo từng giờ trôi qua. cảm giác tự tại.
Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2025
Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2025
ở cạnh bạn, họ không thấy mệt.
không áp lực ngầm.
không lời nói ẩn ý.
không cảm giác phải gồng lên để được chấp nhận.
bạn không cần phải giỏi giang hay hào nhoáng.
chỉ cần sự hiện diện của bạn khiến người khác cảm thấy bình yên.nhẹ lòng. không phải đề phòng.
Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2025
sáng nay tập sớm, cô p.a. uốn lưng vai cứng bền vững của mình. lật ngược người nên mình bối rối mất khả năng định hướng. cổ biểu ngước đầu nhìn dzú nhìn dzú dzú đâu dzú đâu. đoạn lại biểu cong mông ra ngoài không cong vô tường, mông đâu mông đâu? cười té lăn. buổi tối mỏi người nên ngủ ngon như con nít.
chị tâm ghé cho hộp xôi cúc nên tự thưởng buổi xế với hai viên xôi cúc, ly cà phê to, ngồi ngoài vườn đọc sách nghe nhạc. có điều ngủ nướng đã trưa trật, nóng quá nên phải vô nhà.
ngày nóng, chả muốn làm gì ngoài lười!
Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2025
khi nằm thư giãn cuối buổi tập, mình nghĩ bụng sẽ đi bộ lên đầu đường mua ly cà phê, về nướng miếng bánh bò đường thốt nốt toàn cho, ăn buổi sáng tuỳ hứng. xong, lại thấy lười nên hâm sữa yến mạch pha cà phê gói, bỏ thêm hai muỗng bột mè với đậu đen. ra ly cà phê không ra cà phê, sữa không ra sữa. mà uống cũng được. nghĩ không ngon thì nó cũng tốt cho thứ gì đó trong người mình cũng được.
sophie với bà hàng xóm tranh nhau nói chuyện bên hàng rào nên mình dứt khoát đem mền ra phòng khách, ngồi ở chổ yêu thích mới của mình (và j), uống ly thức uống không biết gọi là gì, ăn bánh bò nướng, trứng luộc, và khoai lang nướng than. đọc sách và ngủ vùi giữa tiếng xe cộ thỉnh thoảng vút ngang qua, tiếng hàng xóm dẫn chó đi bộ, tiếng chổi quét xèn xẹt, thùng bộng bùng bùng ở nhà nào đó.
ngày bình yên thôi, q!
Thứ Tư, 30 tháng 7, 2025
Thứ Ba, 22 tháng 7, 2025
Thứ Ba, 15 tháng 7, 2025
Thứ Tư, 25 tháng 6, 2025
con mèo hàng xóm từ đầu hôm cứ kêu gào bên đông bên tây. lại còn gây sự với con chuột túi bên hàng rào. con sophie nhà bên cứ sủa không ngừng nên được cho vô nhà mà năng lượng vẫn tràn trề nên sủa hoài không dứt. màn giao hưởng của đêm đầu hè làm hai đứa nằm trằn trọc. đẩy anh ra ghế dài ngoài bếp ráng ngủ thêm chút rồi đi làm. mình nằm lướt fb. tường nhà toàn yoga đủ tư thế đủ loại phô diễn sang đồ ăn vặt đủ loại đủ kiểu. thấy hơi đói nhưng lười định ngủ lại. nằm nghĩ miên man qua công việc. từ chuyện mai gặp cô f sẽ ra sao, cứ ngồi nghe cô ấy kể lể cho đến hết giờ hay an ủi những câu dễ nghe mà vô nghĩa đến đủ thứ linh tinh rối nùi nghĩ hoài không hết nên dứt khoát ra bếp nướng ổ bánh chuối với yến mạch. pha ly trà, ăn hai lát bánh rồi vô giường định ngủ tiếp. nghe tiếng nì dậy chuẩn bị đi làm, tự nhiên lại thèm khí trời mát lạnh trong lành buổi sáng sớm. lại lò dò dậy mở cửa ra sân đứng nghe chim líu ríu trên cây chanh.
ngày lờ đờ.
Thứ Năm, 19 tháng 6, 2025
Thứ Hai, 16 tháng 6, 2025
mình với jas xem như là bạn đồng hành tạm được của nhau. mỗi người đều độc lập theo ý của mình, khi được thì đi ăn chung hay đi đâu đó. mình như nước, uốn cong theo những gì jas làm, khỏe lắm luôn, thậm chí không nhớ giờ bay hay khi nào phải tới sân bay, phó thác hết cho con gái.
vừa tới nhà trọ, jas rời đi ăn tối với nhân viên ở văn phòng d.c.. mình đi bộ lên đường trên, vô nhà hàng nhật gọi một bàn đầy đồ ăn. cô chủ quán hỏi đi hỏi lại mình uống cocktail loại gì. mình chỉ xin cây kem tráng miệng rồi đi về trên con đường xanh mướt qua những dãy nhà như nhà búp bê của út. buổi chiều gió mát đánh tan cảm giác nặng nề trong ngực lúc vừa bước ra khỏi sân bay vì thời tiết nóng ẩm của nơi này.buổi sáng mình xuống sảnh pha cà phê rồi bước qua bên kia đường mua bánh ăn sáng. ngồi làm việc bên cửa sổ, một bên là bóng cây xanh rì, bên kia là dãy phố màu sắc thấp cao hài hòa. mình nói với loan mai mốt mình già, thích được sống trong không gian như vầy. muốn yên tĩnh cứ ở trên tầng nhìn xuống đường có ông đi qua bà đi lại. muốn nhộn nhịp cứ thay đồ xuống lầu đã được hòa mình vô đông vui. buổi chiều đóng máy đi ra quán ăn tối. có hôm thì trâm lái ra ăn cùng. hôm thì vợ chồng dung- doanh. đi xa gặp bạn, uống vài ba ly, hàn huyên ôn cũ thêm mới. mình rất biết ơn những hạnh ngộ trên đường đời, để mình biết thêm những người bạn dễ thương cùng khắp những nơi mình tới.
những ngày cơm hàng cháo chợ, ít rau xanh, mình tập được hai buổi. cứ tìm hoài một quán yoga nào ở gần để xách thảm vô tập nhưng cuối cùng cũng không thành vì ngại đi bộ đường xa. tối cuối cùng gọi về nhà, nì nói đã đến lúc mẹ về nhà rồi đó, nhà đã hết rau xanh với lại con đã hơi mệt vì mỗi bữa phải nghĩ hôm nay nấu món gì ăn tối và món gì bới đi ăn trưa. nó dùng mấy cái ứng dụng đổi mặt mình ra con khủng long còn hỏi mẹ thấy trên màn hình có lưỡi con heo nó lè ra không? cảm khái vì dạo gần đây, tính tình nó cởi mở hơn lúc ở nhà rồi.
ngày cuối cùng trả phòng sớm rồi xuống thư viện dưới sảnh ngồi làm ráng trả mấy món 'nợ' cần phải nộp trong ngày rồi đi ăn trưa, uống ly cà phê xem như là 'chính thức' của d.c. vì mấy hôm trước đều uống cả phê tự pha ở nhà trọ. ghé hiệu sách đi một vòng rồi ra bến xe điện đón tàu ra phi trường. buổi tối ngồi nhìn hoàng hôn đỏ rực trong những đám mây bềnh bồng trên máy bay, ngôn tình hay diễn tả là đạp hoàng hôn về nhà- đã thấy giang hồ vặt năm ngày đủ dài rồi. nhắn nhờ nì đi mua burger. anh đón hai mẹ con trên chiếc xe cọc cạch chất đầy đồ lặt vặt, jas khịt mũi xe ba hôi òm. nghe gần nghe xa hai cha con càm ràm qua lại. biết là về đến nhà rồi đó. cả nhà ăn buổi tối trễ.
home sweet home!
Thứ Ba, 10 tháng 6, 2025
Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2025
con bé môi chúm chím như cánh hoa mặc bộ đầm trắng mình ôm lần đầu tiên lúc nó bốn tháng ở ngoài bãi đậu xe ở lji giờ đã chộn rộn trở thành người lớn. lúc nó trờ xe tới đón hai vợ chồng mình ở phi trường, cười hề hề nói lần đầu tiên con đi đón người một mình ở phi trường đó. mình cũng chưa kịp nối lại mối dây kí ức của con bé bốn tháng và cô nhỏ vừa tròn mười tám tối hôm đó. mấy dịp vậy, đầu óc hay lang thang về mấy năm tháng đã qua. lần đầu nó đi biển lạnh quá ị luôn trong tay mạ nó, nó với con búp bê mặc đồ giống nhau ngồi ăn trong tiệm ăn nào đó, nói với đôi giày búp bê nhảy tung tăng đêm khuya trên đường phố santa monica, nó với cây bút chì to bằng nắm tay ngày đầu đi học, điện thoại mạ nó vẫn còn giọng non nớt của nó dặn để lại tin nhắn...
Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2025
anh cũng thiệt biết làm người ta ngại ngùng. dẫn tới trước mặt ca sĩ mới lớn cao ráo đẹp trai khều tay nói em ơi cho vợ anh chụp tấm hình. cậu ấy có hơi bất ngờ song cười đẹp mê, khoát hờ tay lên vai mình để anh hết đứng rồi khom mông rồi ngồi chồm hổm giơ điện thoại chụp hình. thủ thuật kéo dài chân qua hình thôi mà. dưng mà có kéo mấy thì chân mình vẫn vậy và cậu ấy vẫn cao sừng sững để mình tựa đầu nhẹ sớt sớt vô ngực thôi. xong, cậu ấy hiền hoà cười nói con cảm ơn cô chú! gì vầy trời?
ba tiếng mình ngồi quơ đèn lân tinh, nghe nhìn hết những người hai đứa hay nghe mỗi thứ sáu. mãn thính và mãn nhãn. khuya lắc rồi, ghé tiệm bánh mì mua ổ bánh. người chờ thì đông mà nhân viên thì lặng lẽ. có cô kia cầm hai đồng và vài đồng tiền lẽ lẩm bẩm hỏi ổ bánh mì bao nhiêu? chú bên cạnh nói ăn gì đặt đi chú trả tiền. cô ấy muốn bánh mì thịt cá hộp. nhân viên nói không có rồi đóng sập cửa lại và cô ấy đứng mếu máo rưng rức khóc. chờ miết bánh mì mới có. lúc xe rời bãi, mình thấy chú đó lôi một trong hai ổ bánh trong bịch ra đưa cho cô ấy. mình vẫn không tin được thái độ của nhân viên bán hàng. cảm ơn nghĩa cử đẹp của chú xâm hình vạm vỡ giữa lòng phố việt ở xứ người.
gần hai ngày xem mình ăn gì ở đây: bánh bèo, bánh tai vạc, bánh ít ram, mì quảng sứa ở hỷ, chè đậu ván với chè chuối khoai mì với bột báng nước dừa ở hiển khánh, miến gà ở đa kao, bánh mì ở lee, bún bò với bún cá nha trang thêm chè đậu ván đặc biệt ngon ở ghiền bún bò, bánh cam, chéo quảy, bánh tiêu ở chè cali. đem về bánh mì, thêm bánh ú mua của cô bán trong xe đậu ở chợ abc, gà rô ti với xôi. mỗi thứ một ít đủ nhét vô giỏ đá vì đường kẹt xe. bấy nhiêu đó đủ tiêu hết hai trăm jas đưa lúc đi. lúc rời nhà, nói hỏi mẹ cần tiền không? sẵn không có tiền mặt trong người nên cho thì lấy. mà lòng cảm thấy vi diệu lắm nghe. cứ như vai trò đảo ngược.
sáng nắng sớm dịu mà gió mát, nướng ổ bánh mì, pha ly cà phê ra xích đu ngồi đọc sách. yên tĩnh đến nỗi con danny nhà bên muốn không sủa, chỉ nghe tiếng nó hực hực ngửi hàng rào.
biết ơn cuộc sống!
Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2025
Thứ Tư, 21 tháng 5, 2025
hôm vợ chồng thầy sh. tới tặng cái móc khóa từ đài loan. mình còn xộc xệch quần nọ xọ áo kia, đầu tóc dơ bẩn rối bù. đứng trước nhà nói chuyện mà bối rối quá. mấy ngày trước thầy hỏi nếu phải tiết kiệm, giảm lương bao nhiêu thì được. nên tuần mới mình không muốn bắt đầu. không những thầy sh., còn vài người nữa mình gặp trong tuần. maria hôm qua còn bồi thêm một ván của cô fr. mình trả lời, đau quá, đầu mình đau quá. thật sự không biết gởi tin này ra sao cho có vẻ êm ái.



















